Thiên Bình – Nếu là gió, anh hãy bay đi

// nhamnt

Người ta nói Thiên Bình giống như là một cơn gió vô định nhất, cơn gió tự do chỉ có phương hướng không có trung tâm, chẳng biết sẽ dừng lại lúc nào…

Và anh cũng vậy, Thiên Bình của em ạ!

Anh rất hay tán tỉnh những cô gái khác, anh đối với ai cũng có vẻ là “thích” họ. Và tự bao giờ anh mặc định quyền được lựa chọn. Họ tự nguyện bị cái vẻ ngoài mềm mại, dịu dàng vốn có của anh mê hoặc để rồi đến cuối cùng người phải ra đi chỉ có mình họ.

Có lẽ sự tinh tế và galant đã ăn sâu vào máu anh từ lâu rồi. Em chưa từng nghĩ rằng em sẽ ghen với những cô gái kia vì nếu em giống như họ thì có chắc rằng anh đã chọn em. Nhưng ánh mắt em không thể dời đi, trái tim cũng không thể ngừng đau nhói khi anh cười với họ, vẫn quan tâm đến họ trong khi em vẫn ở đây, ngay cạnh anh. Anh cứ thế, cứ vô tình làm tổn thương em. Em yêu gió, muốn nắm bắt gió nhưng em cũng cần không khí để thở.

Anh rất giỏi cân bằng mọi thứ trong cuộc sống nhưng đôi khi lại không quyết đoán, thường hay do dự nên anh không từ chối cũng như chưa bao giờ làm phật lòng bất kì ai muốn tiếp cận anh. Anh không vạch rõ ranh giới giữa tình bạn & tình yêu nên đôi khi chính anh bị nhầm tưởng không biết mình đang yêu hay đang thích.


Em từng yêu anh cũng từng được anh yêu. Nhưng liệu có phải là cô gái cuối cùng được anh yêu thương trong cuộc đời thì bản thân em không thể chắc chắn. Em từng ôm mối tình này rất lâu, em đã cố gắng để hiểu anh nhưng đáp lại em sau tất cả lại chỉ là hai từ “trách nhiệm”, là sự bù đắp mà anh đang cố gắng mang lại cho em…

Đến cuối cùng thì em hiểu, vì em quá giống một ai đấy, giống với quá khứ của anh nên anh là vì ngộ nhận mới yêu em. Mọi thứ kết thúc, tất cả câu hỏi đều có đáp án, oán hận và thương xót nhưng em cũng chỉ biết vòng tay tự ôm lấy mình. Thật may là em đủ can đảm, đủ mạnh mẽ để không rơi một giọt nước mắt nào dù rất đau lòng.


Niềm tin của em đặt vào anh trong phút chốc sụp đổ. Em không nói cho anh biết, em chọn cách im lặng vì áp lực đối với anh quá lớn và nó đã đủ giày vò anh rồi. Em không muốn làm anh mệt mỏi thêm nữa. Em không bao giờ bỏ rơi anh, em vẫn chấp nhận ở bên cạnh anh…dù em biết trong lòng anh vẫn chỉ là bóng hình một người nào đấy, không phải em. Trách nhiệm của anh làm em dù rất đau nhưng vẫn ích kỷ muốn ở lại.

Hẳn là em đã quá tự tin khi nghĩ rằng mình đủ sức thay đổi anh. Anh cố chấp đến mức khi bị tổn thương cứ đóng chặt cửa trái tim mình, chẳng cho bất kì ai tiếp cận. Anh sợ cô đơn nên anh để mình đắm chìm trong những cuộc vui khác.

Dù cho anh có là gió thì cũng có lúc phải dừng lại, anh rồi cũng có lúc sẽ mệt mỏi đến mức muốn buông bỏ tất cả mọi thứ. Anh chỉ có thể là chính mình khi anh ở cạnh người anh yêu thương nhất.

Thiên Bình, Tình yêu của em không đủ nhiều nhưng nó đủ chân thành, đủ sâu sắc. Và em chỉ bắt đầu trở nên ngây ngốc khi bắt đầu yêu một ai đấy! Thời gian sẽ cho em biết anh có chấp nhận em hay không. Dù có thế thì em sẽ có lúc mệt mỏi, sẽ có lúc muốn buông tay thì Thiên Bình – anh lúc đó có thể kéo em lại hay không?

Cách nhanh nhất để một ngọn gió quay trở về là hãy cho chúng bay đi… “Thiên Bình, nếu-là-gió-thì-anh-cứ-bay-đi…”. Em sẽ ở đây chờ anh cho đến khi anh quay về.